Người Bạn Tốt

Hi - ♥Hãy nắm tay và cùng làm cuộc sống tốt đẹp hơn♥
 
IndexPortalTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýThành viênNhómĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Affiliates
free forum

Share | 
 

 Món quà

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 583
Registration date : 30/05/2007

Bài gửiTiêu đề: Món quà   Mon Nov 07, 2011 8:49 pm

Có một người nông phu Trung Quốc tên là Wong Ly, một người tuy nghèo nhưng vốn có lòng quảng đại và nhân hiền. Một hôm ông từ trên đồi xuống, vác trên vai một bó lá đem về lợp lại mái nhà. Đi đường mỏi mệt ông nghỉ chân dưới bóng cây cổ thụ bên đường, một con bướm thật đẹp đủ màu sắc bay tới đậu trên bó lá, ông vừa đưa tay đuổi đi vừa nói:

- Bướm đẹp quá, hãy bay đi hưởng tự do mà Chúa đã ban cho mi.

Nhưng con bướm vẫn không chịu bay đi, rồi ông lấy dây, nhẹ tay buộc vào cành lá với ý định đem về cho các con ông chơi. Vừa xuống dưới chân đồi, ông gặp một phụ nữ, vai mang gánh lúa, tay dắt đứa con gái nhỏ. Trông thấy con bướm trên bó lá, cô bé gọi mẹ:

- Mẹ ơi, bướm đẹp qúa mẹ bắt cho con đi.

Nghe vậy, ông Wong Ly dừng chân, đặt bó lá xuống đất, tháo dây cột con bướm, đưa cho cô bé và nói:

- Đây cháu hãy cầm lấy con bướm này, nhưng đừng làm hại nó nhé.

Bà mẹ đứa trẻ cũng dừng chân, đặt gánh và nói với ông Wong Ly:

- Ông thật là người tốt bụng, tôi không có gì đền ơn ông, chỉ xin ông nhận mấy trái cam sành này mà tôi mới hái.

Ông nhận quà, ra về, cám ơn và nói:

- Tôi sẽ đem về cho vợ con tôi, vì cả nhà tôi chưa bao gời được thấy những trái cam to mọng nước như thế này.

Đi được một quãng, ông gặp một người lái buôn ngồi nghỉ dưới bóng cây bên đường với những gói tơ lụa đủ màu. Người lái buôn đứng dậy nói với Wong Ly:

- Tôi đi đường từ sáng đến gời sắp kiệt sức vì trời nóng bức, không một miếng cơm cũng không một chén nước, ông có gì cho tôi uống giải khát lấy lại sức chăng?

Ông Wong Ly động lòng thương, rút trong túi ra ba trái cam sành và nói:

- Ông hãy nhận lấy những trái cam ngon ngọt này, nó sẽ giải khát cho ông và chúc ông lên đường bình an.

Người lái buôn vui mừng nhận ra ba trái cam, rồi rút trong bao ra một tấm lụa và nói:

- Xin cám ơn lòng tốt của ông, và xin ông nhận cho tấm lụa này để nói lên lòng biết ơn của tôi.

Wong Ly tiếp tục lên đường về nhà, vai mang bó lá, tay cầm tấm lụa. Vào tới đầu làng, ông nghe tiếng chân ngựa và tiếng người xôn xao, như có ai quan trọng sắp đi qua đây, ông vội đứng sang một bên, chờ ngóng xem có chuyện gì xảy ra. Một lúc sau, có xe của công chúa và lính hầu cận tiến tới, đang lúc lúng túng Wong Ly nghe tiếng công chúa gọi lại, vì muốn xem tấm lụa đẹp ông cầm trên tay. Ông đến gần và lễ phép thưa:

- Thưa bà, nếu bà thích, kẻ hèn này xin kính tặng bà.

Công chúa cầm lấy tấm lụa ngắm nghía tỏ vẻ hài lòng và nói:

- Ngươi thật là người tốt bụng, ta cũng muốn tặng cho ngươi một món quà.

Vừa nói công chúa vừa đặt vào tay ông một cái túi nhỏ rồi ra đi. Ông cầm chặt túi nhỏ trên tay, vác bó lá trên vai, bước mau về nhà. Vào tới nhà, ông gọi vợ con tới gần và mở túi nhỏ của công chúa ra xem. Mắt ông sáng lên khi thấy trong túi đầy những đồng tiền vàng. Ông ngạc nhiên tự hỏi, tôi sẽ làm gì với sự giàu có này và ông cũng tự trả lời:

- Được rồi, tôi sẽ làm cho những người nghèo khổ nhất trong làng này được hạnh phúc.

Rồi ông phân phát, chia sẻ cho những người nghèo khổ trong làng. Và dĩ nhiên, người hạnh phúc nhất làng chính là ông Wong Ly. Từ đó, ông được đặt tên là "Người Hạnh Phúc".

Cũng như ông Wong Ly, một khi đã nhận được quà tặng rồi, thì cũng hãy chia sẻ cho người khác.Trao ban có thể là: một nụ cười vui vẻ, một ánh mắt cảm thông, một cánh tay nâng đỡ,một lời an ủi chân thành, một sự tha thứ hay một số tiền trao ban cho người đang cần thiết...Nói chung, chúng ta có rất nhiều cơ hội để trao ban cho người khác. Quan trọng là chúng ta có chịu mở rộng tấm lòng hay không? Đôi môi có hé mở mới thu nhận được nhiều nụ cười, bàn tay có mở rộng trao ban thì tâm hồn mới tràn ngập vui sướng.

" Chính lúc trao ban là khi được nhận lãnh", đôi khi chúng ta cảm thấy hối tiếc khi phải cho đi một cái gì đó, vì chúng ta cảm thấy mình bị thiệt thòi.Nhưng thật ra, chúng ta đã lãnh nhận nhiều hơn chúng ta tưởng, mà chỉ có lòng quảng đại và bác ái mới cảm nhận được điều đó.

Hy vọng rằng qua bài viết này, mỗi chúng ta hãy nhìn lại cuộc đời mình,và hãy làm cho trái tim khô khan, ích kỹ,dửng dưng... của chúng ta ngày càng nóng chảy , sẵn sàng giúp đỡ người khác


SƯU TẦM
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thienthan.forumotion.com
 
Món quà
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Người Bạn Tốt :: Thông Điệp Yêu Thương :: Bài học bổ ích-
Chuyển đến